Nắng !

Nắng ơi xin bớt oi nồng
Gọi cơn mưa xuống cho lòng dịu êm
Hình như trời muốn cao thêm
Để cho nắng rọi khắp miền gần xa
Nắng hè như lửa phun ra
Cho muôn loài phải xót xa vì trời
Sống lay lắt muốn đứt hơi
Mà nắng đâu có thương người trần gian!
Vì sao nắng lại phũ phàng
Phải chăng trái đất cũng đang chau mày
Môi trường khắp chốn Đông Tây
Đang rung lên bởi bàn tay con người
Nếu không giữ được non tươi
Còn đâu thắm nữa một bầu trời xanh
Cho tương lai mãi trong lành
Cho con cháu một màu xanh huy hoàng.

 

Hà Nội, 14/5/2012

Posted in Thơ của tôi | Tagged , , | 55 phản hồi

Ngọt ngào!

 Thân tặng anh Mô, Giáng Hiền, Trần Phan

Chẳng phải mật sao ngọt ngào đến thế
Những sẻ chia ấm áp giữa đời thường
Trong bộn bề với cuộc sống, lo toan
Vẫn có thể nghĩ về nhau thân ái!
Cánh hoa mỏng ươm mình trong khắc khoải
Trong lụi tàn, dập nát, một đời đau
Vẫn kiêu hãnh khoe mình trong trời biếc
Đâu có quản chi sức đã lụi tàn.
Ngắm bông hoa lòng nghĩ ngợi miên man
Những số phận gian nan dành sự sống
Những lay lắt tưởng chừng như tuyệt vọng
Trong tận cùng, rệu rã mọi đớn đau.
Có phải chăng những cay đắng, ngọt ngào
Biết chấp nhận, sẻ chia thêm hy vọng
Chúa cũng biết lời nguyện cầu thảm thiết
Nên lặng thầm ban cho phép phù vân.
Những bông hoa yếu ớt đến muôn phần
Mà tạo hoá đã ban màu sự sống
Nhìn bông hoa lòng trào dâng xúc động
Nghĩ tới người, tim nghẹn … một lần đau.
Nghĩ tới người, thảng thốt … đã gặp đâu!
Sao vẫn muốn ôm ghì cho thoả nhớ
Như muốn truyền qua trong từng nhịp thở
Anh, chị ơi! Em đã có hai người.
Ôi tình thương gần gũi quá người ơi!
Có những sẻ chia ngọt ngào bối rối
Để người đọc, ngọc lăn rơi nóng hổi
Trong nghẹn ngào, dìu dịu một tình thương
Chẳng phải bán mua nhưng thật phi thường
Đó là phép nhiệm màu cho cuộc sống
Món quà nhỏ là thơ tôi trao tặng
Chín mọng tình và ngọt sắc yêu thương!

Hà Nội, 25/4/2012

Posted in Thơ của tôi | Tagged , | 112 phản hồi

Diệu kỳ !

Thân tặng Phạm Lan Phượng

Kể từ ngày mình về thăm nhà bạn
Đến bây giờ cũng đã mấy mươi năm
Mấy mươi năm trong dòng đời nghiệt ngã
Ta bặt tin với nỗi nhớ khôn cùng.
Đã bao lần mình điện đến cơ quan
Rất mong gặp bạn mình cho thoả nhớ
Nhưng đầu bên kia nhẹ nhàng nói nhỏ
Họ chuyển đi cũng đã khá lâu rồi.
Tôi thất vọng đành nhờ tìm liên lạc
Hẹn hôm sau lại gọi đến cơ quan
Lòng khấp khểnh mừng thầm và hy vọng
Với ngày mai trong nhung nhớ đợi chờ.
Có số phôn tôi nhanh chóng a lô
Giống như thể sợ lại rơi rụng mất
Nhưng giời ạ! số này không đúng thực
Khi đầu bên kia chẳng phải bạn mình.
Thế mà tôi mấy lần gọi xác minh
Vì không muốn mình mất đi cơ hội
Tìm kiếm bạn xưa trong nỗi chờ mong
Nhưng quả thực tôi đã không tìm được
Đành để thời gian trôi chẳng bến bờ
Biết tìm đâu bạn mình trong biển nhớ
Nhất là lúc bạn bè thời xưa cũ
Gặp gỡ nhau xôm tụ một góc nhà
Trong niềm vui mạng ảo của chúng ra
Tôi đã tìm ra bạn mình thực sự
Nhờ có anh cũng biết rõ bạn mình
Sau mấy ngày anh vội vã xác minh
Đã tìm ra số phôn đầy chính xác
Nhưng khổ nỗi tên mình trên Blog
Chẳng phải tên trong sổ lớp năm xưa
Bạn tôi hỏi anh thẫn thờ đến tội
Bởi tôi quên không nói rõ tên mình
Anh nói đại, tôi làm nghề nhà báo
Có sang không, láo nháo cũng vui mà
Cảm ơn anh tôi vội vã a lô
Sau mấy hồi chuông bạn vừa tỉnh giấc
Giọng ngái ngủ sau một ngày mệt nhọc
Với việc kinh doanh buôn bán nhọc nhằn
Tôi nhận ra giọng của bạn rất nhanh
Rồi ríu rít như liên thanh bắn vội
Mặc dù bạn đang băn khoăn bối rối
Không biết ai đang gọi điện cho mình
Có gì đâu kỷ niệm với ân tình
Vẫn đang sống cùng tôi theo năm tháng
Bởi ngày xưa cái thời gian đi học
Hai đứa bên nhau như bóng với hình
Nhất là khi cái rét của mùa đông
Với cái chăn chiên dùng không đủ ấm
Hai đứa co ro trong gối, chăn, màn
Tôi dồn dập hỏi bạn bao nhiêu thứ
Về sức khoẻ, về cháu con, chỗ ở
Mới hay chăng bạn đã có cháu rồi
Nhưng tôi thấy ngạc nhiên và kỳ diệu
Khi bạn tôi có tới bốn con liền
Đã bao lần gặp bạn cũ thân quen
Tôi vẫn thầm kiêu mình nhiều con nhất
Thế mà nay bạn tôi tranh mất chức
Có hai trai hai gái rất tuyệt vời
Tôi trêu đùa răng bạn đã rụng chưa
Tóc có còn xanh như thì con gái
Hay bạc phếch, mắt mờ, chân gối mỏi
Bạn tôi cười, bảo làm gì đến nỗi
Tớ vẫn còn xuân sắc lắm bạn ơi!
Thế mới biết bạn tài hơn tôi tưởng
Vẫn dũng cảm mang bầu hơn chín tháng
Sinh thêm con chín mọng tuổi xế chiều
Chồng của bạn, người đàn ông rất đẹp
Dáng cao cao, da trắng lại hồng hào
Trông chàng đẹp như minh tinh màn bạc
Lại hiền lành, thân thiện mới vui sao.
Vui gặp bạn, có thêm điều kỳ diệu
Bốn đứa con món quà ấy tuyệt vời
Chúc cho bạn người mà tôi thân nhất
Trong mấy năm đi học chốn xa nhà
Có sức khoẻ, kinh doanh luôn thành đạt
Con cháu sum vầy, hạnh phúc hoan ca.
 
                                                    Hà Nội, 22/4/2012

Posted in Thơ của tôi | Tagged , | 62 phản hồi

Thiệp mời !

Chưa chi đã gọi bà rồi
Bởi tui đâu muốn là người già nua
Vẫn còn buôn sớm bán trưa
Tán cho tới số không chừa một ai
Đừng tưởng tui hám tán trai
Mà tui hám tán chuyện cười thế gian
Đời người ai cũng tham lam
Sống thì gom  góp chết màng tới đâu
Buồn vui sướng khổ sang giàu
Thác về chín suối còn đâu chuyện đời.
 
Chưa chi đã gọi bà rồi
Để cho tui cứ ngậm ngùi già nua
Mới ngày nào đó ngây thơ
Mà nay mái tóc lơ thơ bạc màu
Hàm răng đều đặn trắng phau
Nay liêu xiêu muốn rủ nhau đi rồi
Phải chăng tui đã là người
Qua bên kia đỉnh cuộc đời tấc gang
Thiệp mời bà … viết rõ ràng
Ô hô! Tui đã sang trang tuổi già.
 
                                                                        Hà Nội, 09/4/2012

Posted in Thơ của tôi | Tagged | 88 phản hồi

BÀI HỌC LÀM NGƯỜI !

(ST)

Hình hài của mẹ của cha
Trí khôn đời dạy, đói no tự mình
Sang hèn trong kiếp nhân sinh
Buồn vui sướng khổ thường tình thế thôi
Không hơn hãy cố gắng bằng người
Cho thiên hạ khỏi ai cười ai khinh
Có chí thì ham học
Bất chí thì ham chơi
Trí khôn tạo nên người
Đức nhân tìm ra bạn
Thành đạt nhờ đức dày
Làm nên nhờ có thầy
Đủ đầy nhờ có bạn
Gái ngoan nhờ đức hạnh
Trai mạnh nhờ tự cường
Tươi đẹp lắm người thương
Tự cường nhiều kẻ mạnh
Dễ thích nghi thì sống
Biết năng động thì nên
Đủ tài trí làm nên
Đủ sức bền thì thắng
Biết mình khi hoạn nạn
Hiểu bạn lúc gian nguy
Nghèo hèn bởi tự ti
Ngu si vì tự phụ
Tài đức hơn phú quý
Hạnh phúc đủ hơn giàu
Sống trung tín bền lâu
Tình nghĩa sâu hạnh phúc
Đủ tài thì đỡ cực
Đủ sức thì đỡ nghèo
Dốt nát hay làm theo
Hiểu biết nhiều thì có lợi
Hỏng việc vì hấp tấp
Va vấp bởi vội vàng
Cảnh giác với lời khen
Bình tâm nghe lời trách
Quá nghiêm thì ít bạn
Dễ dãi bạn khinh nhờn
Không hứa hão là khôn
Không tin xằng thì ít vạ
Làm ơn đừng mong trả
Được ơn nhớ đừng quên
Nhu nhược sẽ bị ép trèn
Quá cương thì bị gãy
Cái quý thì khó thấy
Dễ lấy thường của tồi
Của rẻ là của ôi
Dùng người tồi sẽ sinh vạ
Đẹp lòng hơn tốt mã
Nền nã hơn kiêu kỳ
Thận trọng từng bước đi
Xét suy khi hành động
Hiểu biết nhiều dễ sống
Luôn chủ động dễ thành
Thận trọng trước lợi danh
Giữ mình đừng buông thả
Tránh xa phường trí trá
Tai vạ bởi nể nang
Tài giỏi chớ khoe khoang
Giàu sang đừng kênh kiệu
Học bao nhiêu vẫn thiếu
Tu bao nhiêu chẳng thừa
Nhân đức chớ bán mua
Được thua không nản trí
Đủ đức tài bớt phải luỵ
Đủ dũng khí chẳng hàng
Có vợ đảm thì sang
Có bạn vàng thì quý
Đói nghèo vì bệnh sĩ
Quẫn trí dễ làm liều
Tỉnh táo với tình yêu
Biết điều khi yếu thế
Lo việc nhà chớ kể
Ân nghĩa chớ đếm đong
Tiền nong phải sòng phẳng
Sống bất nghĩa tai ương
Sống bất lương tù ngục
Phải cầu xin là nhục
Phải khuất phục là hèn
Hay đố kỵ là nhỏ nhen
Hay ép trèn là độc ác
Lắm gian truân càng sáng
Nhiều hoạn nạn càng tinh
Với mình phải nghiêm minh
Với chúng sinh thân ái
Đang thắng phòng khi bại
Gặt hái phòng mất mùa
Thói quen thường khó chừa
Say sưa thường khó tỉnh
Sống ỉ lại ăn sẵn
Dễ bại, phân tán mình
Sống dựa dẫm ngu đần
Sống bất cần phá sản
Hay đua đòi hoạn nạn
Quá nể bạn tai ương
Gia đình trọng yêu thương
Sống nhịn nhường hỉ hả
Thiếu tình thương man trá
Gắn vàng đá cũng tan
Biết dạy dỗ con ngoan
Chịu bảo ban con giỏi
Tinh khôn nhờ học hỏi
Cứng cỏi nhờ luyện rèn
Sống vì nhau dễ bền
Sống vì tiền đổ vỡ
Rèn con từ mới nở
Khuyên vợ lúc mới về
Muốn hiểu cần lắng nghe
Khốn nạn quên mẹ cha
Tốt đẹp hãy bày ra
Xấu xa nên đậy lại
Có ích thì tồn tại
Có hại thì diệt vong
Nhiều tham vọng long đong
Lắm ước mong lận đận
Hay vội vàng hối hận
Quá cẩn thận lỗi thời
Biết được người là sáng
Hiểu được bạn là khôn
Khiêm tốn là tự tôn
Kiêu căng là tự sát
Hứa trước thì khó đạt
Hèn nhát thì khó thành
Thù hận bởi lợi danh
Tranh giành vì chức vị
Giàu sang hay đố kỵ
Tài trí sinh ghét ghen
Tham giàu thì cuồng điên
Tham quyền thì độc ác
Vì tiền thì dễ bạc
Vì tình nghĩa bền lâu
Người hiểu nói trọn câu
Người dốt tâu phách lối
Có quyền thì hám lợi
Có tội thường xum xoe
Khờ dại hay bị lừa
Nói bừa hay vạ miệng
Đa ngôn thì tai tiếng
Ngậm miệng dễ được tin
Hám lợi hay cầu xin
Hám quyền hay xu nịnh
Thật thà bị oan trái
Thẳng thắn hay bị hại
Thông thái hay bị ngờ
Chiều con quá con hư
Tiền của dư con hỏng
Giàu mạnh thường thao túng
Nghèo vụng dễ theo đuôi
Người tài giỏi khó chơi
Kể chây lười khó bảo
Thành tâm thì đắc đạo
Mạnh bạo việc dễ thành
Quân tử thì trọng danh
Tiểu nhân thì trọng lợi
Bất tài hay đòi hỏi
Lợi lộc khó khiêm nhường
Tình nghĩa thường khó quên
Nợ nhân duyên khó trả
Khó thuần phục kẻ sĩ
Khó phòng bị tướng tài
Biết chấp nhận thảnh thơi
Hay hận đời đau khổ
Của quý thì khó giữ
Con cầu tự khó nuôi
Nhà dư của hiếm hoi
Nhà lắm người bạc cạn
Khó gần người quá sạch
Vắng khách tại quá nghèo
Dễ nổi danh kị hiền
Dễ kiếm tiền khó giữ
Kiếp người là duyên nợ
Lành vỡ lẽ thường tình
Bại thành từ lực trí
Thời gian đừng uổng phí
Biết suy nghĩ sâu xa.
         -Nam Mô Thường Tinh Tấn Bồ Tát-

Hà Nội, 04/4/2012

Posted in Sưu tầm | Tagged , | 83 phản hồi

Thôi rồi Chiếp ơi!

Cún con bắt mất Chiếp rồi
Nó không thương tiếc cắn lòi ruột ra
Khổ thân con Chiếp mất cha
Lại còn xa mẹ la đà kiếm ăn
Chẳng may gặp Cún dữ dằn
Nó vồ nó bắt Chiếp ăn thịt rồi.
Cún mới tháng bảy ngày thôi
Mà sao đã sát sinh rồi Cún ơi!
Chiếp kia vứt xuống ao rồi
Nó còn hận Cún là nòi phàm phu
Sống chung một góc nhà tù
Sao không thương bạn mà hư thế này
Biết là Cún nghịch cho hay
Ai ngờ hại Chiếp chết đầy thương tâm
Thôi thôi xin Cún ăn năn
Còn mấy Chiếp nữa xin đừng ra tay
Chiếp con mới nở chục ngày
Mất cha xa mẹ gặp đầy bão dông
Chẳng như Cún được mẹ trông
Mẹ còn cho bú sữa ròng bấy nay
Vì Cún mà Chiếp chết ngay
Đúng là giống chó nhà mày Cún ơi!

 Hà Nội, 27/3/2012

Posted in Thơ của tôi | Tagged , | 108 phản hồi

Mẹ!

Không chỉ các con gọi tôi là Mẹ
Mà đến chàng cũng gọi Mẹ. Mẹ ơi!
Để hàng xóm mắt tròn xoe ngơ ngác
Bà ra chơi sao chẳng thấy ra ngoài.
Nghe tiếng gọi thất thanh tôi mở cửa
Xem chuyện gì mà chàng gọi Mẹ ơi.
Bên cạnh chàng có người đang ngóng đợi
Chắc mong ngoại ra chơi với xóm làng.
Thấy đám đông tôi tiến đến bên chàng
Chàng hớn hở chỉ tay vào gánh cá.
Mẹ mua đi! Con cá này ngon quá
Mà chẳng hay hàng xóm ngác ngơ nhìn
Tôi vô tư bởi tên gọi đã quen
Cũng chẳng bận tâm và không câu nệ
Con lớn rồi, gọi Mẹ có sao đâu
Vậy mà kia chị hàng xóm lắc đầu
Sao cậu lại gọi vợ mình là Mẹ!
Chàng ngỡ ngàng. Ôi! Mình ngố thế!
Sao gọi Mẹ ơi! giữa phố đông người
Tôi cũng vô tư giống trẻ lên mười
Cũng vẫn suốt ngày Bố ơi đấy chứ!
Chuyện xưng hô chỉ còn là câu chữ
Đâu có giảm đi tình nghĩa vợ chồng
Không chỉ các con gọi tôi là Mẹ
Mà đến chàng cũng gọi Mẹ. Mẹ ơi!
Không chỉ các con gọi chồng tôi là Bố
Mà đến tôi cũng gọi Bố suốt ngày
Không chỉ các con gọi tôi là Mẹ
Mà đến chàng cũng gọi Mẹ. Mẹ ơi! …

Hà Nội! 26/3/2012

Posted in Thơ của tôi | Tagged , , | 38 phản hồi